Truyện Kẹo Ngọt Kim Cương - Chương 1 với tiêu đề '1: Nếm Viên Kẹo Thứ Nhất - Tay Chơi Lão Luyện' Hiện menu doc truyen. Danh sách . *Nữ cường nhân: cụm từ dùng để miêu tả những người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, kiên cường và quyết liệt, không dựa dẫm vào bất Ví dụ khi một viên kim cương nước D bị tuột nước. Nó có thể nó sẽ gần đạt ngưỡng của nước E và nằm trong giữa khoảng D và E. Độ trong suốt lúc này không đủ để đạt nước D nhưng lại cao hơn nước E nên chúng được gọi là kim cương tuột nước D. Tương tự Chương 21: 21: Changlin - Nhớ Em. Đột nhiên trên đùi có thêm cơ thể người con gái mềm mại như bông, còn vô cùng trẻ con ngăn anh lại sau lưng cô. Chu Khâm Nghiêu ngẩn người. Dù cô chỉ ngồi hờ trên đầu gối, nhưng trái tim của người đàn ông vẫn bị nhiễu loạn không thể Luật đùa game kim cương cứng kẹo ngọt giống như với rất nhiều trò nghịch xếp hình khác bạn phải tra cứu đầy đủ cặp từ bỏ 3 viên kyên cương hoặc kẹo ngọt đồng dạng với nhau. lúc chúng xếp thành 1 hàng thẳng ngang hoặc dọc đã biến mất và bạn sẽ nhận thấy số điểm tương ứng. Truyện Kẹo Ngọt Kim Cương - Chương 4 với tiêu đề '4: Nếm Viên Kẹo Thứ Tư - Ôm Chặt Vào' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Kim loại lạnh lẽo tựa như trái tim anh, sớm đã không còn nhiệt độ. Anh theo thói quen sờ bao thuốc lá trong túi, đúng lúc này Buildmix Bond Grout M60 là vữa trộn sẵn gốc xi măng, có tính tự chảy cao, không co, cường độ cao, dễ thi công, pha trộn đơn giản với nước sạch. Được sử dụng trong các hạng mục, công việc lắp đặt, sửa chữa như sau: nền móng máy, bệ đường ray, gối, dầm cầu, chân cột và các lỗ rỗng trong bê tông JrkeZXG. Cửa sổ xe Rolls-Royce rất tối, cộng thêm trời đã khuya, nhìn từ bên ngoài cũng không thấy người trong dù anh vô cùng mong ngóng gương mặt đối diện, nhưng một lời đã hứa hẹn với cha mẹ vợ, người đàn ông nào giữ được lời hứa mới có thể bảo đảm được tương lai sau Khâm Nghiêu cười khẽ, ấn điều khiển rèm xe, dời tầm mắt từ trên mặt Đường Du đi, sau đó nhỏ giọng nói "Đi thôi."Tiểu Lục "Vâng."Anh theo dõi không nói một lời, vừa rồi bỏ đi cũng không nói tiếng nào khiến Đường Du hết sức khó chịu."...!Sao có thể có người như vậy."Trình Huyền bước tới hỏi cô chuyện gì, Đường Du mang chuyện từ đầu đến đuôi kể cho cô ấy, Trình Huyền sửng sốt hồi lâu, khẽ hỏi"Hữu Hữu, cậu sẽ không bị viên đạn đại bác bọc đường của vị tổng tài bá đạo này oanh tạc đến nỗi quên đi anh Nghiêu chứ?"Mắt hạnh của Đường Du lập tức trợn tròn "Làm sao có thể."Cô thấy nhói lòng, có một chút phấn khích xen lẫn hụt tám tháng, Chu Khâm Nghiêu vẫn không có tin tức, cũng không biết khi nào anh mới trở dài chán nản, cô đưa túi thỏ trên tay cho Trình Huyền - "Cậu cầm đi, tặng cho cậu đó."Trình Huyền sửng sốt một chút "Tổng tài bá đạo gắp thỏ cho cậu vất vả lắm nhỉ? Cậu không giữ lại một con à?"Đường Du lắc đầu, nhìn về phía xa, trong mắt hiện lên chút mất mát "...!Cũng không phải anh ấy giúp mình gắp."Trình Huyền "..."-Bên này, các hoạt động chuẩn bị cho thương hiệu mới của Chu Khâm Nghiêu đang diễn ra hừng hực khí thế, mọi thứ đang diễn ra trong bí giúp anh tạo đà, Chu Ngạn đặc biệt tìm đến một công ty quảng cáo nào đó, viết một bài báo PR mang giọng điệu đầy máu chó* phao tin với tiêu đề là "Đại chiến tranh đoạt sản nghiệp giữa thái tử nhà họ Chu và bà hai", bài báo viết về Ngô Mộng một cách sinh động, làm sao từ người thứ ba lên chức, phá hoại gia sản, Chu Trạm đã lật ngược tình thế và biến suy tàn thành kỳ tích như thế nào.*Cẩu huyết = Máu chó ý chỉ những tình tiết gây ức chế cho người đọc/ người bài báo PR đã làm rõ hết tất cả, thu hút sự bàn luận và chú ý lớn trên căm ghét của mọi người đối với MOON đã chuyển thành sự đồng cảm và chửi rủa kẻ thứ ba, sau đó thành công chuyển thành sự kỳ vọng và ngưỡng mộ đối với bản thân Chu từ ngữ được sử dụng trong bài báo này vô cùng cường điệu, chỉ qua một đêm, cả đám thiếu nữ ở Hà Thành đều biết có một người trẻ tuổi kim cương vương lão ngũ* tên Chu Trạm.*Kim cương vương lão ngũ từ dùng để chỉ những người đàn ông hội tụ đủ năm tiêu chí tiền, trai, độc thân, vấn cao khả năng giải quyết các vấn đề, kiên trì tìm tòi, nghiên cứu kinh doanh, mình trong những người bình thường, tránh những thị đầu, Chu Khâm Nghiêu phản đối hành động của Chu Ngạn, dù thế nào thì nói chuyện xấu trong nhà ra bên ngoài cũng là việc không tốt, loại thủ đoạn này là điều mà Ngô Mộng hay Chu Ngạn nói với anh rằng đây là gậy ông đập lưng ông. Chu Khâm Nghiêu biết anh ấy có biện pháp, cho nên cũng không thèm hỏi đến nhiên, sau khi bài báo PR này xuất hiện, Ngô Mộng đã bị ảnh hưởng rất nhiều, khi ra ngoài phải đeo kính râm, các bà vợ nhà giàu cũng không còn quan tâm đến bà ta lòng bà ta buồn bực xấu hổ vô cùng, vốn bị đuổi ra khỏi công ty cũng đã mất mặt rồi, thế nhưng bà ta đều nói với bên ngoài là chỉ hỗ trợ thay mặt quản lý công ty, khi công ty xảy ra vấn đề bà ta còn đẩy một phó giám đốc ra, nói rằng người đó không giám sát người luôn cho rằng bà ta là bà hai cực khổ của nhà họ Chu, không ngờ tới nhà giàu lại có một màn kịch lớn máu chó như một buổi tối nọ, Chu Khâm Nghiêu nhận được một cuộc điện thoại từ Ngô Mộng, bà ta dùng giọng điệu chướng tai yêu cầu anh về nhà, nhanh chóng giải thích về bài báo PR khéo, không bao lâu nữa thương hiệu mới của Chu Khâm Nghiêu cũng sẽ được ra mắt, anh vốn dĩ muốn trở về một chuyến, nhanh chóng dứt khoát thỏa mãn tâm nguyện của bà ta, trở về biệt thự của nhà họ gần ba năm Chu Khâm Nghiêu không trở lại nơi này, kỷ niệm quá khứ cũng đã bị xóa sạch bởi những chuyện không vui, đối với ngôi nhà này hoàn toàn cảm thấy xa là sau khi bị Ngô Mộng chiếm cứ, anh càng thêm chán Chu Khâm Nghiêu trở lại, Chu Trạch Lâm và Ngô Mộng đang ăn Trạch Lâm đã lâu không gặp con trai, thoáng chốc gặp nhau hai người chẳng nói nên lời, lần trước cãi vã tức giận tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ, hiện tại trở về không có ai nhắc lại chuyện Khâm Nghiêu ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt thờ ơ thả một tập tài liệu xuống bàn."Tôi rất ký vào hợp đồng này xong tôi sẽ đi ngay."Anh nói lời này với Chu Trạch Lâm, nhưng Ngô Mộng chủ động đi tới cầm lên xem với vẻ nghi ngờ.【Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần】Trong hợp đồng, 63% cổ phần ở công ty của Chu Trạch Lâm được tự động chuyển nhượng cho Chu Khâm Nghiêu, Chu Khâm Nghiêu sẽ lấy giá cổ phiếu hiện tại quy ra thành tiền mặt trả lại cho Chu Trạch Mộng sửng sốt một hồi rồi mới phản ứng lại "Cậu có ý gì?"Chu Khâm Nghiêu "Tôi có ý gì bà còn không biết sao?"Sắc mặt Ngô Mộng tái nhợt "Cậu..."Tại thời điểm này cổ phiếu của Chu thị không đáng giá một đồng, Chu Khâm Nghiêu mua hết tất cả cổ phần, dù sau này công ty có kiếm được nhiều tiền hơn nữa thì nửa đồng cũng sẽ không đến lượt Chu Trạch Lâm, nói cách khác -Nửa xu cũng không đến lượt Ngô Mộng và Chu thực sự sẽ là công ty của Chu Khâm Nghiêu.“Tôi phản đối!” Ngô Mộng hoàn toàn không đồng ý “Lão Chu, anh xem con trai cả của anh làm sao vậy, ngay cả chút canh cặn cũng không để lại cho mẹ con em à?Chu Trạch Lâm không nói ngâm một lúc, ông ngẩng đầu lên, nói với giọng thương lượng"Hay là, để lại một phần nhỏ cho Chu Thụy?"Chu Khâm Nghiêu nhìn ba mình, tinh thần đã không còn tốt như lúc trước, sau đó nhớ tới ánh mắt sợ hãi của đứa trẻ hai tuổi mà anh nhìn thấy trong bệnh viện ngày hôm đó, trong lòng chợt nổi lên một chút ưu cũng chỉ là một chút, không hề ngập tràn.“Được.” Anh đồng ý dứt khoát, “Số lẻ cho thằng bé.”“Số lẻ?” Ngô Mộng không thể tin được “3%? … Chu Trạm, cậu đừng ức hiếp người quá đáng!“Chê ít?” Giọng nói của Chu Khâm Nghiêu lạnh lùng, ngẩng đầu lên, nhìn bà ta bằng đôi mắt tối đen “Vậy thì tôi có thể thu hồi lại.”Ngô Mộng "..."Bà ta còn đang định bụng lựa lời để phản bác, Chu Trạch Lâm đã bắt đầu cầm bút ký lòng bà ta lạnh lẽo trong chốc lát, biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác, vẻ mặt cứng đờ vũng vẫy mấy cái, cuối cùng không cam lòng mà nhận lấy 3% vẫn không quên giễu cợt "Vậy thì chúc cậu thuận buồm xuôi gió".Chu Khâm Nghiêu "Tôi thuận hay không thuận cũng không cần bà lo."Ánh mắt hai người giao nhau, im ắng nhưng ẩn chứa biết bao gươm cùng, Chu Khâm Nghiêu thành công chuyển nhượng công ty sang tên của Thụy sở hữu 3% cổ phần, nếu quãng đời còn lại Ngô Mộng không còn bày trò gây rắc rối, thì với 3% cổ phần của con trai mình bà ta cũng có thể an ổn sống qua xong tất cả những việc này, Chu Khâm Nghiêu bắt đầu bước tiếp theo trước khi ra mắt sản phẩm, tìm đại sứ thương sứ thương hiệu mà trước đây MOON đang đàm phán là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng Tưởng Định, nhưng sau khi sự việc đó xảy ra, đừng nói là Tưởng Định, thậm chí một số ngôi sao đang ký hợp đồng lúc đó cũng đề nghị hủy bỏ hợp đồng và bồi giờ anh tung ra nhãn hiệu mới, hiệu quả thị trường còn chưa biết, Chu Ngạn đã thử gặp vài người nổi tiếng nhưng đối phương cũng không dám tùy tiện thử khi cân nhắc kỹ lưỡng, Chu Khâm Nghiêu quyết định tự mình đi tìm Tưởng cần anh ấy có thể đồng ý tiếp tục làm đại sứ thương hiệu mới, nhất định sẽ hướng sự chú ý của công chúng đến chất lượng của sản phẩm gặp gỡ với Tưởng Định được hẹn vào cuối tuần, ngôi sao điện ảnh lớn bận rộn nhiều việc, chỉ có buổi chiều chủ nhật mới rảnh rỗi dành ra một giờ để gặp lý của Chu Khâm Nghiêu giúp họ hẹn gặp ở một quán cà cà phê này nằm ở trung tâm thành phố, điều kiện rất tốt, tất cả khách đến đều là những người có chút thân lý đặt hẹn ở một gian ghế khép kín trên tầng hai, tính riêng tư rất tốt, Chu Khâm Nghiêu là người đến trước, ngồi ở tầng hai một lúc thì Tưởng Định mới bận rộn mệt mỏi, cả người đeo kính râm, mang khẩu trang đi ấy thản nhiên ngồi xuống, nói xin lỗi "Xin lỗi Chu tổng, tôi đến muộn năm phút."Chu Khâm Nghiêu cười nhẹ "Không sao."Anh vừa dứt lời, Tưởng Định đã ngớ ra, sau đó ngẩng đầu lên tháo kính râm ngừng hồi lâu mới có vẻ giống như đã định thần lại "Tại sao lại là anh...?"“Ừ.” Nếu Chu Khâm Nghiêu đã quyết định đích thân đến tìm anh ấy thì cũng đoán được việc thân phận sẽ lộ ra ánh sáng “Là tôi.”Tưởng Định kinh ngạc không thôi "Anh không phải..."Chu Khâm Nghiêu không thể làm gì khác hơn là đơn giản nói chuyện ước định giữa mình và mẹ vợ cho anh ấy, cuối cùng nói"Hiện tại nhãn hiệu mới còn chưa ra mắt, bên phía Hữu Hữu mong anh có thể tạm thời giúp tôi giữ bí mật."Nghe xong câu chuyện, Tưởng Định dường như đã phải bình tĩnh thật lâu mới mỉm cười"Tôi còn nói hèn gì dì Phương khăng khăng bắt tôi đồng ý làm đại sứ thương hiệu của công ty cậu, công ty của mình bà ấy cũng chưa để tâm đến thế, hóa ra là dính líu đến mối quan hệ này."Chu Khâm Nghiêu cũng biết trong chuyện này mẹ vợ làm trung gian không ít, cười khẽ "Vậy anh có đồng ý không?"Tưởng Định nhấp một ngụm cà phê, suy nghĩ một hồi "Tôi đồng ý cũng vô cáo dù sao cũng phải có một người hợp tác quay cùng mới được."Thật ra câu nói này của anh ấy là sự thật, nhưng chuyện của MOON vừa mới trôi qua không lâu, đừng nói là tuyến một, mấy nữ nghệ sĩ tuyến hai mà Chu Ngạn liên hệ gần đây đều đã trốn đi thật xa, thật không dám nhận làm đại sứ thương hiệu của nhà họ Khâm Nghiêu hỏi Tưởng Định "Anh có thể đề xuất người nào không?"Tưởng Định rất lâu không lên Khâm Nghiêu nhận ra anh ấy đang ngơ ngác nhìn vào một nơi nào đó, vì vậy theo tầm mắt của anh ấy nhìn sang —Dưới lầu truyền đến một chuỗi tiếng ồn ào rất nhỏ, hình như là xảy ra chuyện gì đó không Khâm Nghiêu vừa nhìn sang đã sững Huyền mặc quần áo của nhân viên phục vụ ở đây, trên tay cầm một cái khay, không biết đã phạm lỗi gì mà xảy ra tranh chấp với một khách dĩ Trình Huyền chưa nói lời nào nhưng người đàn ông kia đã chửi đến sướng miệng, cô ấy cũng không phải người tốt tính, tức thì sẽ không cam chịu như thấy tranh chấp sắp leo thang, chiếc ghế trước mặt Chu Khâm Nghiêu phát ra tiếng cọ xát chói tai với mặt đầu nhìn lại, Tưởng Định mặt tối sầm để lại một câu "Chuyện hôm nay cứ vậy trước đã, trở về tôi sẽ báo cho anh sau."Lập tức vội vàng rời khỏi băng Khâm Nghiêu định đi theo sau, nhưng thân phận của anh cũng đặc biệt, đành phải từ lầu hai quan sát tình hình bên khách đang định giơ tay đánh Trình Huyền, Tưởng Định vừa đi xuống lầu đã đứng bên người bắt lấy tay hắn ta "Làm ồn đủ chưa."Anh ấy nói xong cũng nhìn về phía Trình mặt Trình Huyền hơi ngẩn ra, nhanh chóng ngậm miệng lại, còn chột dạ cúi thấp đầu khách kia nhìn thấy Tưởng Định, biết rõ đây là nam diễn viên quốc dân không dễ chọc vào, gây chuyện không khéo chính là đưa đầu cho đám fan hâm mộ bên cạnh anh ấy làm thịt, ngượng ngùng thu tay “Xem như tao xui xẻo."Quăng xấp tiền lên bàn, hắn ta tức giận bỏ Định cũng không có ý muốn truy cứu, mang sắc mặt vô cùng khó chịu đưa Trình Huyền trực tiếp rời đi từ tầng Khâm Nghiêu nhìn được vỏn vẹn chút ánh mắt trao đổi giữa bọn họ đã tinh tế nhận thấy được manh mối, dừng lại một lát, dường như anh nghĩ ra điều gì đó, kẹp điếu thuốc trong tay, trong mắt hơi hiện lên nụ cười chắc sang lại Âu phục, anh thanh toán hóa đơn rồi đi xuống cầu thang, quán cà phê không có bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Tiểu Lục đậu xe ở lối vào quán cà phê đợi Khâm Nghiêu đang định đẩy cửa chính ra, thì vừa vặn có người bước vào đối diện với anh, là một cô đang nói chuyện điện thoại, cúi đầu không để ý đến chỗ của Chu Khâm Khâm Nghiêu liếc mắt đã nhận ra ngay là Đường lúc ấy, anh gần như không còn chỗ để tránh né, nháy mắt trong đầu anh đã tưởng tượng ra hàng nghìn kiểu sau khi gặp mặt nên nói gì, phải nói câu gì đầu tiên, nhưng ngay lúc anh đã chuẩn bị sẵn sàng hết tất cả, anh tuyệt đối không ngờ được rằng -Đường Du thực sự đang rất chăm chú nói chuyện, lúc đi ngang qua anh vậy mà không hề phát hiện đóng gái cũng bước Khâm Nghiêu "..."Một hồi kích động bỗng chốc bị dập tắt bởi chậu nước đầu nhìn lại, cô gái nhỏ hẳn là đến tìm Trình Huyền, Chu Khâm Nghiêu thấy cô nói mấy câu với nhân viên phục vụ sau đó lại đi về phía lối này Chu Khâm Nghiêu mới hoàn toàn bình tĩnh lại, nhanh chóng rời khi vừa nhấc chân lên, anh vô tình nhìn thấy một thứ gì đó phản chiếu ánh sáng trên mặt mắt anh hơi ngẩn ra, hóa ra đó là sợi dây chuyền anh tặng Đường Du trước khi đoán chắc là vừa rồi khi hai người đi ngang qua nhau, Đường Du vô tình làm rơi, Chu Khâm Nghiêu vội vàng cúi người nhặt lên rồi lẳng lặng rời gian lặng lẽ trôi qua, nửa tháng sau, Trình Huyền, một nhân vật mới trong khoa Diễn xuất của Học viện Nghệ thuật Hải Thành lại bất ngờ được xác nhận là đại sứ thương hiệu mới của Chu thị, cùng hợp tác với ông vua màn ảnh Tưởng với cô ấy tất cả điều này giống như một giấc mơ vậy, trở lại sau khi quay xong quảng cáo, cô ấy hào hứng nói với Đường Du"Thương hiệu mới đó thật sự rất ưa nhìn, siêu cấp nữ tính, ông chủ thương hiệu còn đưa cho mình một cái của phong cách chủ đạo, cậu thấy có đẹp không?"Đường Du qua loa liếc nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô là mặt dây chuyền lấy chủ đề ngôi sao, đá chính là một viên kim cương nhỏ, xung quanh có khảm một vài viên kim cương tấm, nhìn qua có cảm giác như cả bầu trời đầy sao rực rỡ, đơn giản mà sang trọng, quả thực rất biết tại sao, Đường Du bất chợt lại nhớ tới đêm cùng Chu Khâm Nghiêu ngắm sao trên núi Minh đó cũng là bầu trời đầy sao thế Khâm Nghiêu là ngôi sao sáng nhất trong trái tim đến đây, trong lòng Đường Du càng cảm thấy khó Huyền thấy cô không vui thì hỏi "Sao vậy, cậu vẫn chưa tìm thấy sợi dây chuyền mà anh Nghiêu đã tặng cho cậu à?"Đường Du lắc đầu, "Mình đã tìm nhiều lần ở tất cả những nơi mình thường đến, nhưng làm thế nào cũng không thấy được..."Cô vò tóc đầy phiền muộn "Mình đã dán thông báo tìm đồ vật khắp nơi, yêu cầu đưa bao nhiêu tiền hoặc muốn mình làm gì cũng được, chỉ mong người nhặt được có thể trả lại cho mình”.Trình Huyền nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi, "Sẽ tìm thấy mà."Sợi dây chuyền quan trọng bị mất, Đường Du vì chuyện này đã khó chịu rất lâu, Trình Huyên cũng không biết nên an ủi như thế ấy đành phải chuyển đề tài để phân tán lực chú ý của bạn tốt "Đúng rồi, ông chủ Chu Trạm tổng tài bá đạo theo đuổi cậu đúng là thần bí thật, lúc quay quảng cáo cũng không lộ mặt, tất cả đều do em họ của anh ta giám sát.""Ồ.""Cậu có biết thương hiệu mới của họ được gọi là gì không?" Đường Du không quan tâm lắm nói "Mình không biết, cũng không muốn biết.""Nhưng mình cảm thấy không thể giải thích được, anh ta đặt tên vì cậu!""..."Đường Du ngẩng đầu liếc nhìn cô ấy một cái, ánh mắt như là đang nói [Cậu cũng đừng có hùa theo đùa cợt bậy bạ nha.]Song Trình Huyền lại đưa điện thoại di động của mình qua -"Cậu không tin thì tự mình xem đi."Trình Huyền bấm vào một đoạn video, đây là đoạn phim quảng cáo đầu tiên mà Tưởng Định gửi cho cô bấm vào thì Đường Du buộc phải nhìn quay của Tưởng Định và Trình Huyền tự nhiên mộng ảo vô cùng, cực kì giống như một đôi tiên đồng ngọc nữ, nhạc nền cũng không giống như những nhãn hiệu trang sức xa xỉ thông thường mà là phong cách tươi trẻ, ngọt ngào, khiến người ta nhìn qua cũng thấy rất thân thiện ấm sức của họ đeo lên thời trang hơn nhiều so với phong cách của MOON trước quá lời khi nói rằng, ngay cả Đường Du vốn không phải quá hứng thú với kim cương, ánh mắt cũng không kìm được mà bị thu đoạn phim quảng cáo kết thúc, dòng chữ ở chính giữa màn hình khiến ánh mắt Đường Du chợt khựng ảnh là một từ tiếng Anh đơn giản, và cũng là thương hiệu mới của nhà họ Chu ——[YOU]Ngay sau đó, một dòng phông chữ nhỏ xuất hiện bên dưới -[Chỉ muốn mang em, chiếm thành của riêng mình.][YOU] này có thể là "Em" cũng có thể là "Hữu".Việc Trình Huyền nói có liên quan đến cô cũng không phải là hoàn toàn vô Du cảm thấy có lẽ nó chỉ mang nghĩa là "Em", không liên quan gì đến nhiên, câu slogan trắng trợn kia vẫn khiến cô xấu hổ đỏ mặt một hồi, thu hồi ánh mắt một cách mất tự lúc này, điện thoại di động của cô vang Du vừa vặn lấy đây làm cái cớ để trốn tránh chủ đề của Trình Huyền, quay lại đọc tin nhắn mới nhận được -[Cô Đường, chiếc vòng cổ của cô có lẽ rơi ở chỗ tôi.]Trong ảnh là sợi dây chuyền Chu Khâm Nghiêu tặng Đường Du sửng sốt tức thì, trong nháy mắt tim đập nhanh mấy mừng qua đi cô lập tức ngước mắt lên nhìn số gửi tin nhắn, số đuôi của dãy số khiến cô có chút quen vài giây, cô nhớ ra điều gì đó, không xác định mà thoát ra xem lại lịch sử tin nhắn Chu Ngạn đã gửi, nhìn thấy câu anh ta gửi [Số của anh họ của anh là...]Đường Du đột nhiên cảm thấy lạnh sống lạ, sao cô có thể làm rớt ở chỗ anh ta được...?-◆ Star of Sierra Leone là một khối kim cương chất lượng cao, được phát hiện vào ngày 14 tháng 2 năm 1972 trong mỏ phù sa Dimico ở khu vực Koidu của Sierra Leonesa, Tây Phi, trong suốt không bán đấu giá tại trung tâm De Beers, London vào ngày 30 tháng 6 năm ty này từng đánh giá khối kim cương Star of Sierra Leone và kết luận nó có giá không dưới 1 triệu bảng được thiết kế và cắt, xử lý đánh bóng thành 17 viên kim of Sierra Leone là khối kim cương đạt cấp độ đá quý lớn nhất thế giới được tìm thấy trong các chất khoáng sản cho đến 10 năm 1988, tại thị trường kim cương New York, viên kim cương Star of Sierra Leone 2 được một người giàu có mua với giá cao ngất ngưởng triệu đô la Mỹ.. Cứ vậy, không lâu sau, một cơn mưa mùa thu sớm bao phủ xuống Thành phố mưa thu này đã rơi rả rích tận mấy ngày, cho đến cuối tuần trời chạng vạng tối mới tạm ngừng trong chốc lát, tiết trời âm u, mùa thu rùng mình trở khi tan học, Trình Huyền đứng ở dưới lầu hệ quốc tế chờ Đường Du đi ra, hỏi cô buổi tối có rảnh Du “Có chuyện gì vậy?”Trình Huyền thoải mái nói “Không có gì, tối nay muốn mời cậu đi ăn cá nướng.”Em gái nhỏ đứng bên cạnh nhảy ra nói to “Hôm nay là sinh nhật chị Huyền!”“...” Đường Du hơi sửng sốt, hai mắt mở to “Thật sao? Hôm nay là sinh nhật cậu?!”Ánh mắt cô như phát sáng, vẻ mặt vui mừng một cách khó Huyền liếc em gái nhỏ bên cạnh, trách cô nàng nhiều chuyện rồi lại hỏi Đường Du “Cậu sẽ đến chứ?”Đường Du đảo mắt suy nghĩ một lát rồi trả lời chắc chắn “Có thể.”“Vậy thì tốt, thật ra thì quán ăn đó không xa nhà cậu lắm, là quán cá nướng Tony ở cuối phố, bảy giờ rưỡi tối nhé.”“Được.”Cho dù đã đồng ý với Trình Huyền, nhưng mà thật sự Đường Du cũng không chắc chắn một trăm phần trăm mình có thể nay là cuối tuần, mỗi tuần sẽ có một vài buổi cô phải tập cello, thầy giáo là người nước ngoài mà Phương Lai mời từ nhạc viện về, học phí khá đắt nữa cho dù có chênh lệch múi giờ thì mỗi buổi tối tám giờ Phương Lai cũng sẽ gọi điện thoại video cho cô, hỏi chuyện học hành, rồi nghe cô kéo đàn cello, bình thường gọi video xong cũng phải nửa Lai vẫn luôn rất tài giỏi, thậm chí bà còn mang tài năng này áp dụng sâu sắc vào cách quản lý giáo dục Đường nhỏ Đường Du luôn đứng hạng nhất trong lớp, chưa tới mười tuổi đã có được giải vàng cuộc thi đàn cello quốc trong mắt mọi người, cô là một thiên mà chỉ có chính cô mới biết được, thế giới tinh thần của cô trống rỗng đến đáng sợ, chỉ có một vùng hoang nên tới bây giờ, cuộc tụ tập mừng sinh nhật Trình Huyền như một sự cám dỗ, chiếc bánh ngọt đầy sức sống mà cô khao khát đã lâu, khiến cho Đường Du muốn mặc kệ tất cả mà đi tới thưởng nên -Cô nhất định phải tìm cách để đi. Chú Dương đưa Đường Du về nhà, dì Dung đã chuẩn bị xong bữa tối, Đường Du ăn uống qua loa một chút rồi trở về tầng giờ, còn nửa tiếng nữa thầy giáo sẽ tới, sinh nhật Trình Huyền cũng bắt đầu vào lúc cửa sổ ra, Đường Du vươn người ra ban công nhìn xuống đường, không khí thật ẩm ướt, cây ngô đồng bị gió thổi xào xạc, mấy ngày nay nhiệt độ bỗng nhiên giảm đột mùa, nhiều học sinh trong lớp cũng bị cảm Du đang suy tính kế hoạch thì bỗng nhiên vô tình nhìn qua bên phía xe cộ chạy rồi ngây người, trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ mạo sau đó, thân hình cô đứng thẳng, tim đập mạnh mẽ, không thể ngừng suy như cô sợ rằng chút dũng khí thoáng qua sẽ tan biến mất, Đường Du nhanh chóng cầm lấy điện thoại, đôi bàn tay không biết vì do hồi hộp, xúc động hay là vì hưng phấn mà hơi run kéo tới số điện thoại của thầy giáo, gõ tin“Thưa thầy, em hôm nay bị cảm, thầy có thể đổi giờ dạy sang ngày mai được không ạ?”Một vài giây sau, thầy giáo đáp qua loa một câu “Ok, take care.”… Suôn sẻ đến không Du được khích lệ, sau khi tắt điện thoại, Đường Du nhanh chóng xé khăn giấy nhét vào trong mũi rồi bóp mạnh chóp mũi cho đỏ đó cô bình tĩnh chủ động gọi video cho Phương thấy trên màn hình giọng mũi đặc sệt của con gái, Phương Lai không để ý gì khác mà vội vàng hỏi cô có chuyện gì?Đường Du liên tục ho khan “Con bị cảm, vừa mới xin thầy nghỉ, buổi dạy đổi sang ngày mai.”Cô ngừng một lát rồi thận trọng thăm dò “Mẹ… Con buồn ngủ rồi.”Phương Lai không hề nghi ngờ gì vậy, Đường Du ngoan ngoan như vậy, làm sao có thể nói dối bé này từ nhỏ đến lớn đều rất vâng lời, chưa bao giờ làm trái ý của dò đôi ba câu nhớ uống nhiều nước, đi ngủ sớm một chút, nói dì Dung mua các loại thuốc nào, sau đó Phương Lai cúp nghĩ rằng tự do lại tới nhanh như vậy, từ lúc lên kế hoạch cho đến lúc hoàn thành mất chưa đầy mười Du thật sự cảm thấy hồi hộp, tim đập bình không nên nói dối, nhất là khi nhìn thấy vẻ lo âu của Phương Lai, cô lại cảm thấy thật áy nhiên rất nhanh, cảm giác vui mừng khi có thể được đi tiệc sinh nhật của Trình Huyền lấn át tất giờ mười lăm phút, Đường Du tới cả quần áo cũng không kịp thay, mặc luôn đồng phục học sinh chuẩn bị khi đi chợt nhớ ra mình không có quà tặng gì cho Trình Huyền, vì vậy cô quay về kéo ngăn kéo ra, cầm theo một chiếc hộp hình vuông nhỏ màu Dung đúng lúc đang ở dưới nhà bếp dọn dẹp chén dĩa, Đường Du rón ra rón rén đi ngang qua phòng khách, mở cửa rồi chạy về hướng nhà hàng cá bên ngoài gió hơi lạnh, lại có vài giọt mưa nhỏ bay bay, không khí âm u lạnh lẽo cũng không hề ảnh hưởng gì tới tâm trạng phơi phới của Đường như cô đang cố gắng chạy thoát khỏi chiếc lồng chim nhỏ kia, vui mừng hít thở những mùi hương chưa từng trải nghiệm trong không hàng "Cá nướng Tony" ở góc đường trước kia là một tiệm tạo mẫu tóc, sau đó có lẽ là do cắt tạo kiểu tóc quá khó coi nên bị phá sản, một thợ làm tóc trong đó tên là Tony nhân cơ hội tiếp nhận rồi đổi thành nhà hàng cá nướng, cũng nhờ tên gọi đặc biệt này mà tiệm cá nướng làm ăn rất phát lâu dài nhà hàng cần khu ngồi đợi, Tony biến một phần của lầu một thành chỗ ngồi chờ, trong lúc chờ đàn ông có thể chơi phóng tiêu, bi-a, phụ nữ có thể được làm móng miễn này Chu Khâm Nghiêu đang ở lầu một cùng với nhóm Vệ Khải chơi tay anh đang cầm cây cơ dài, cúi người xuống nhẩm tính, nhắm góc độ muốn đánh, một bóng dáng quen thuộc bỗng nhiên xuất hiện ngay tầm mắt dời ánh mắt, ngừng lại rồi bình tĩnh nhìn ra bên ngoài cửa sổ kính, lồng ngực cô gái nhỏ nhấp nhô, thở hổn hển, trên rèm mi dày còn vương chút giọt mưa, đôi mắt chớp chớp sáng ở đó tỏa ra hào quang xinh đẹp như Khâm Nghiêu nhớ lại lúc cô bám theo anh, nhớ tới đêm hôm đó cô ngồi phía sau xe anh hóng gió, nhớ tới bóng dáng bên cửa sổ, nhớ tới âm thanh trong mộng, nhớ tới rất nhiều cùng anh nhớ tới lời của Trình Huyền - Anh bạn trai trong showbiz kia, trong thâm tâm bỗng trào dâng một nỗi ưu tư kỳ gái nhỏ cầm điện thoại di động không biết là đang gọi cho ai, một vài phút sau, Trình Huyền từ trên lầu hai đi thấy cô, hai người vui vẻ đi lên lầu anh trai lầu một không để ý tới tình huống bên kia chút Khải đi từ bàn phía sau ra bàn phía trước, rồi lại đi từ bàn trước ra bàn sau, quan sát Chu Khâm Nghiêu đã giữ nguyên một tư thế trong ba phút một cách cẩn thận, sau đó quay lại đưa ra cho đám anh em một kết luận -“Các cậu chờ mà xem, lần đánh này của anh Nghiêu chắc chắn sẽ đẹp cực kỳ.”Anh ấy là đồng nghiệp của Chu Khâm Nghiêu ở AS, cũng ở ngõ Cây Hòe, quan hệ bình thường của hai người cũng không tệ, cái rắm cầu vồng của anh ấy vừa thả ra rất nhanh cũng được những người khác phụ hoạ theo“Này này, chờ đã, em còn nhớ lần trước anh Nghiêu một cơ dọn bàn* mở mang tầm mắt của em đấy.”*Một cơ dọn bàn đánh liên tiếp không gặp lỗi, một lượt đánh được hết bi vào lỗ.Nhưng mà trong khi tất cả mọi người chờ đợi Chu Khâm Nghiêu ra tuyệt chiêu, thì anh chợt đứng thẳng dậy, lười nhác quăng cây gậy“Không chơi nữa, đi ăn cơm.”Mọi người “???”Chỗ nướng cá ở trên lầu hai, hôm nay Trình Huyền mời mười người bạn, ông chủ sắp hai bàn lại cho cô Chu Khâm Nghiêu cùng với Vệ Khải và mấy người đàn ông đi lên, mọi người cũng vừa tới đông đủ.“Em vừa mới định xuống lầu gọi mọi người, mau lại đây, để em giới thiệu cho mọi người.” Trình Huyền hùng hùng hổ hổ kéo Đường Du lại “Đây là chị em gái mới kết nạp của em, Đường Du, mọi người có thể gọi cô ấy là Hữu Hữu cũng được.”Vệ Khai đưa mắt nhìn, kinh hoàng “Cmn.”Rồi nhanh chóng đưa tay ra nịnh nọt “Hữu Hữu em gái ngoan!”Tuy rằng Đường Du cảm thấy anh trai trẻ này hơi nhiệt tình quá mức, nhưng cô cũng không nỡ làm anh ấy mất thể diện, cho nên cô cũng đưa tay ra định lễ phép đáp lại đối phương một Khâm Nghiêu bỗng nhiên không nhanh không chậm xen vào giữa hai người, trực tiếp bắt lấy bàn tay đang đưa ra.“...”“...”Lần trước khi Đường Du tới tiệm sửa xe đạp thì cũng là lúc Vệ Khải nghỉ, không hề biết rằng hai người quen biết ấy biết Chu Khâm Nghiêu vẫn luôn không có hứng thú với phụ nữ, cho nên chỉ cười hề hề xin lỗi Đường Du, sau đó ngồi vào lúc nhân viên phục vụ tới lật cá, anh ấy lặng lẽ hỏi Chu Khâm Nghiêu“Anh Nghiêu, chuyện này là sao? Da trắng dáng xinh giọng nói ngọt ngào, đầy đủ luôn nha.”Chu Khâm Nghiêu vừa định trả lời, phía bên kia Trình Huyền cầm đồ khui nhanh chóng mở hai mươi mấy chai bia, kêu gọi mọi người “Mọi người nghe kỹ này, hôm nay cùng uống thoải mái đi, đừng có tiết kiệm giùm tôi!”Bạn bè của họ cũng đều là người quen trong ngõ Cây Hoè, giống như người thân trong gia đình vậy, rất là phóng Du cứng nhắc cười vốn dĩ định nói với Trình Huyền rằng mình không biết uống rượu, nhưng khi đưa mắt nhìn xung quanh, mọi người ai cũng có một ly bia ở trước mặt, nếu như cô nói ra chắc chắn sẽ trở thành người không hoà đồng, đại tiểu thư yếu ớt khó hoà Du ao ước được hòa nhập với các cô ấy, cho nên cô đè nén ý nghĩ đó xuống, không lên tiếng. Trong tiệm cá nướng thật ồn ào náo nhiệt, lần đầu tiên cô tới nơi như thế này, vừa định im lặng quan sát xung quanh, ngước mắt lên nhìn thấy Chu Khâm Nghiêu ngồi đối diện với khoác đen, vòng cổ bạc, ánh mắt lạnh lùng quan sát, không thể nhìn ra tâm trạng biểu cảm đang nghiêng đầu nói chuyện với những người bên cạnh, vừa nói xong thì ánh mắt thuận tiện lướt tới, rơi trên người mắt hai người nhẹ nhàng chạm nhau giữa khoảng không, nhưng mà chỉ trong thoáng chốc, Chu Khâm Nghiêu sờ mặt rồi chầm chậm quay Du cũng theo đó nhìn ra nơi khác, ánh mắt lấp lánh, không biết vì sao cảm thấy hơi hoảng độ của Chu Khâm Nghiêu đối với cô có hơi kỳ nãy lúc Trình Huyền giới thiệu hai người họ với nhau, anh cũng lạnh nhạt, không chào hỏi biết có phải chỉ là ảo giác hay không, Đường Du cảm thấy Chu Khâm Nghiêu dường như muốn giữ khoảng cách với gái bên này trong lòng suy nghĩ vẩn vơ thì bên kia Chu Khâm Nghiêu đang châm thuốc, ra vẻ thơ ơ trả lời câu hỏi vừa nãy của Vệ Khải“Cũng bình thường thôi.”“Còn non quá.”“Ây da, yêu cầu của anh cũng cao quá đi.” Vệ Khải thở dài một cái, tự nằm mơ giữa ban ngày “Em không chê non nớt, em thích, hê hê, em muốn bẹo khuôn mặt nhỏ nhắn của em ấy, bắt em ấy kêu em là anh Khải.”Chu Khâm Nghiêu ngừng lại, xoay đầu nhìn anh Khải “?”Vệ Khải “...”Chu Khâm Nghiêu này có chút bản lĩnh, rõ ràng là vẫn chưa nói gì, chỉ dùng ánh mắt cũng có thể khiến người khác sợ tróc một lớp da, quan trọng là cho dù có suy nghĩ nát óc cũng không biết được mình đã đắc tội với anh ở Khải cảm thấy sợ hãi, cả người không được thoải rằng có thể do chính mình quá thô thiển khiến cho người khác cảm thấy kinh tởm quá mức, anh ấy tự giác cầm một chai bia tới đưa cho Chu Khâm Nghiêu đền tội “Uống đi uống đi.”Chu Khâm Nghiêu “Bỏ ra.”Vệ Khải sững sờ “A?”“Hôm nay tôi không muốn uống.” Tầm mắt người đàn ông quét qua bóng dáng đồng phục học sinh ở đối diện, nhàn nhạt đẩy chai bia trước mặt ra“Kêu ông chủ mang nước trái cây tới đây.”-Tác giả có lời muốn nóiCô gái nhỏ Hữu thù Hữu báo Ngày 24 tháng 3 năm 2019, trời mưa, Chu Khâm Nghiêu nói với người khác dáng vẻ tôi không ra gì, thù này, tôi cứ ghi nhớ đã mỉm cười Bạn đang theo dõi câu chuyện tình sắc của Tô Tiền Tiền - Kẹo Ngọt Kim Cương. Hai năm trước, Chu Khâm Nghiêu đến ngõ Cây Hòe và thuê một căn phòng. Ông ta là một người không vui tính, thích hút thuốc và lái mô-tô cũ, không có hứng thú... với tiền và phụ nữ. Nhưng sau đó, khi cô gái chơi đàn cello từ đối diện ngõ xuất hiện, tình cảm của ông trở nên sống cùng đọc thêm truyện Thích Dáng Vẻ Hung Dữ Của Em của Tô Tiền Tiền để khám phá thêm nhiều câu chuyện cảm động và thú vị khác. Nguồn Gió nhẹ tạt ngang qua mặt, ánh sao lấp lánh trên cao, tiếng đàn như tia nắng ban mai dịu dàng. Rồi sẽ đến một ngày, cả thế giới của bạn cũng trở nên ấm áp vì sự xuất hiện của một người… Đường Du gặp Chu Khâm Nghiêu vào một buổi chiều loang lổ bóng nắng, nơi ngõ Cây Hoè xôn xao tấp nập. Đường Cây Hoè và ngõ Cây Hoè, tuy cùng một cái tên nhưng ở giữa lại bị ngăn trở bởi định kiến giàu nghèo, một bên biệt thự vàng son lộng lẫy, một bên thôn xóm xưa cũ tầm thường. Chu Khâm Nghiêu sống ở ngõ Cây Hoè, còn nhà của Đường Du ở biệt thự số 7 đường Cây Hòe. Tuy ngập trong nhung lụa giàu sang là thế, nhưng nơi đây cũng là chiếc lồng chim kìm hãm tâm hồn Đường Du. Từ khi cô bắt đầu hiểu chuyện thì cha mẹ đã luôn bận rộn công việc không ngơi nghỉ, gia đình càng lúc càng nhiều tiền, nhưng một năm 365ngày luôn phải sống trong cô quạnh, không người thân, không bạn bè, chịu sự giám sát 24/7, cuộc sống chẳng có gì ngoài cây đàn cello bầu bạn. Năm mười tám tuổi, lần đầu tiên Đường Du gặp được Chu Khâm Nghiêu, cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy được thế giới bên ngoài chiếc lồng son mà cha mẹ dựng lên có sắc thái như thế nào. Những cung bậc cảm xúc trước nay chưa bao giờ có cứ thế nhen nhóm trong lòng Đường Du hết lần này đến lần khác. Lần đầu tiên gặp gỡ cô tưởng rằng anh sàm sỡ mình, nên đã in một tờ giấy thật to để chạy theo dán sau lưng mắng anh là kẻ biến thái, giây phút ngượng ngùng khi đang nếm mưa thì bị anh phát hiện, những lần làm trái ý người mẹ nghiêm khắc để đổi lấy giây phút quý giá bên anh... Từ hiểu lầm hài hước lúc ban đầu, hoà giải, dần trở nên thân quen, cho đến khi trái tim đập rộn ràng vô cớ. Vì gặp được Chu Khâm Nghiêu, Đường Du mới biết được thế nào là cảm giác ấm áp, được bảo bọc, được yêu thương che chở. Cũng vì gặp được anh, cô mới gom góp được một chút dũng khí, học được cách phản kháng, lách mình ra khỏi chiếc lồng son đã kìm hãm bản thân bấy lâu. Từ ngày bé đến năm mười tám tuổi, cuộc đời Đường Du trôi qua êm ả nhưng đáy lòng luôn phải kìm nén, u sầu. Năm ấy gặp được anh, đó là mở đầu cho một tuổi thanh xuân rực rỡ dậy sóng. Người trong giới thượng lưu ở Hải Thành đều biết đến con trai trưởng nhà họ Chu - Chu Trạm - một chàng trai đầy tài hoa. Tắm mình trong bể kim cương mà lớn lên, mắt thường có thể sánh ngang với máy móc, mười sáu tuổi vào thẳng học viện thiết kế trang sức của Ý, chờ sau khi đi du học về sẽ kế thừa vương quốc kim cương MOON. Nhưng ít ai biết rằng Chu Trạm cũng chính là Chu Khâm Nghiêu. Mẹ mất cùng đứa em trai trong bụng vì một vụ tai nạn xe cộ, hai nấm mồ chưa kịp xanh cỏ thì cha anh đã rước ả tình nhân mang bụng bầu vào cửa, Chu Khâm Nghiêu ôm nỗi đau và uất hận không thể nào tả xiết, bỏ lại tất cả để ra đi. Sống lay lắt ở ngõ Cây Hoè đã được hai năm, không tiền bạc, không đam mê, cũng chẳng có khát khao gì với cuộc sống, mỗi ngày mặc áo ba lỗ phủ thêm khoác ngoài, tay xăm hình totem*, hút bao thuốc lá mười tệ, lái chiếc mô tô cũ đến làm thợ sửa xe ở tiệm AS. Những tưởng ngày tháng buồn tẻ của anh cứ thế trôi qua, thì cô gái nhỏ hay ngượng ngùng, trái tim tràn đầy mềm mại mang tên Đường Du lại đột ngột xuất hiện. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nơi khung cửa sổ tấm màn lụa bay phấp phới, khúc Mộng Mơ của Schumann vang lên dưới bàn tay kéo đàn cello của cô, đó là cảnh tượng mà mãi về sau này Chu Khâm Nghiêu mới biết được gọi là Động tâm. Thế giới của Chu Khâm Nghiêu vốn cô đơn lạnh lẽo, vì có Đường Du mà tất cả dường như đều trở nên ấm áp sinh động, đáng để mong chờ. *** Dẫu có ngọt ngào là thế, nhưng cuộc sống này cũng không thể duy trì được chỉ bằng tình yêu. Đường Du nguyện ý, nhưng mẹ cô một khi đã biết thì sao có thể để con gái cành vàng lá ngọc của mình yêu một tên sửa xe nghèo nàn. Và hơn cả là người đàn ông yêu cô, Chu Khâm Nghiêu đâu nỡ để bé ngoan của anh chịu khổ, chịu cực cùng mình. Ra đi hai bàn tay trắng, nay cũng đã đến lúc Chu Khâm Nghiêu phải quay về để lấy lại những thứ vốn thuộc về mình. Tạm thời chia xa, cũng là bắt đầu cho một chuyện tình ngọt ngào hơn nữa ở phía trước. *** Hội chị em nhà giàu quyền quý đều cười nhạo Đường Du, ma xui quỷ khiến lại đi yêu một chàng trai nghèo không rõ lai lịch, thậm chí vì anh mà không ngại trở mặt với gia đình. Sau này, tại buổi đấu giá đá quý ở Anh, ông trùm kim cương Chu Khâm Nghiêu đã dùng vài trăm triệu nhân dân tệ để đổi lấy viên kim cương hồng hình trứng chim bồ câu khan hiếm trên thế giới, lập kỷ lục đấu giá kim cương toàn cầu. Phóng viên hỏi anh là để sưu tầm hay mang tặng. Chu Khâm Nghiêu đáp “Để cầu hôn bé ngoan của tôi.” "Anh biết em vào thời điểm em cô đơn nhất. Em biết anh giữa lúc anh chán nản đến cùng cực. Có lẽ là ông trời sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, rồi lại trở thành người quan trọng nhất trong lòng đối phương." Đời này, việc tốt đẹp nhất là gặp được em/ anh. *** Giống như câu mở đầu mình đã viết, trải qua hơn sáu mươi chương truyện, theo dõi đoạn đường sáu năm yêu nhau của Đường Du và Chu Khâm Nghiêu, trong lòng mình cảm thấy ấm áp vô cùng. Truyện có độ dài vừa phải, ngọt mà không ngấy, tuy gắn tag thiên chi kiêu tử - thiên chi kiêu nữ nhưng cũng không kém phần thực tế, vì hai nhân vật chính đều phải đấu tranh để đạt được những gì họ mong muốn. Thêm vào đó là những tình huống hài hước duyên dáng sẽ khiến người đọc cười bò. Một điểm cộng nữa là team edit truyện khá mượt, có sự đầu tư vào bản dịch nên trải nghiệm lúc đọc truyện của mình rất thú vị dù mình không phải là fan của truyện ngọt. Ở những năm tháng son trẻ, gặp được người mình yêu và người đó cũng yêu mình là một chuyện trân quý biết nhường nào. Mong rằng, tất cả các bạn cũng có thể tìm được bản thân mình như Đường Du, cũng như có được một Chu Khâm Nghiêu của riêng mình. ____ *Kiểu xăm totem bắt nguồn từ truyền thống xăm mình của các bộ lạc cổ xưa. Totem được xem như là vật tổ, có tương tác với cá nhân người xăm và đóng vai trò như biểu trưng của họ. Ở Trung Quốc, rồng thường được lựa chọn khi thực hiện kiểu xăm này. “ “ Trích từ truyện. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. *Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^ Cre pic Google/huaban Nguồn chuyển ngữ Trảm Phong Team Tình yêu pha lê 1041 15/10/2022 ReviewTÌNH YÊU PHA LÊTác giả Tuyết Ảnh Sương HồnThể loại Hiện đại, Thanh Xuân vườn trường, Ấm áp, dài 10 chươngTình trạng Hoàn đã vị phát hành Quảng Văn LeaksTrở thành bác sĩ, k... Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh 1038 15/10/2022 ReviewNẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANHTác giả Tuyết Tiểu ThiềnThể loại Hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE thiên về SEĐộ dài 36 chươngTình trạng Hoàn đã XB__________________Đây là một câu chuyện, một b... Thất tịch không mưa 1037 15/10/2022 ReviewTHẤT TỊCH KHÔNG MƯATác giả Lâu Vũ TìnhThể loại INCEST WARNING , hiện đại, ngược tâm, nhẹ nhàng, dài 19 chươngTình trạng Hoàn, đã xuất lẽ cuốn sách này không có gì... Thiên sơn mộ tuyết 1036 15/10/2022 ReviewTHIÊN SƠN MỘ TUYẾTTác giả Phỉ Ngã Tư TồnThể loại Hiện đại đô thị, ngược tâm, nam thâm tình, SE. Ngoại truyện dài 25 chương + 4 phiên trạng Hoàn, đã xuất bản, đã chuyển thể thành Từng có người yêu tôi như sinh mệnh 1035 15/10/2022 ReviewTỪNG CÓ NGƯỜI YÊU TÔI NHƯ SINH MỆNHTác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, hắc bang, cảm động, SEĐộ dài 11 chương + NTTình trạng Hoàn đã xb__________________Tình yêu "khắc cốt ghi tâm" là như thế nào?Có phải là k... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ... Đánh giá 9/10 từ 31 lượt Bạn đang đọc truyện Kẹo Ngọt Kim Cương của tác giả Tô Tiền Tiền. Hai năm trước Chu Khâm Nghiêu tới ngõ Cây Hòe, thuê một căn phòng ở bao thuốc mười tệ, lái chiếc mô-tô cũ, không có hứng thú với tiền và phụ nữ, là một người không có đam mê khao khát sau, ở con đường đối diện ngõ nhỏ có một cô gái chơi đàn cello chuyển Khâm Nghiêu sống ra, bạn có thể đọc thêm truyện Thích Dáng Vẻ Hung Dữ Của Em của cùng tác giả. Ở hai bên đường Cây Hòe, lá ngô đồng rơi đầy đất, mùa thu lặng lẽ đến, gió nhẹ nhàng thổi làm lá cây trên đất bay lên, rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống. Đường Du đứng trong phòng khách, quan sát khung cảnh xa lạ xung quanh. Đây là một ngôi biệt thự bỏ trống đã lâu, tuy rằng kiểu trang trí hơi cũ kỹ, nhưng tổng thể vẫn được coi là sạch sẽ ngăn nắp. Vài năm trước, vì lý do kinh doanh nên nhà họ Đường đã chuyển đến Hải Thành bên cạnh đây, nhưng bây giờ lại vì kỳ thi tuyển sinh Đại học yêu cầu quay về hộ tịch gốc, nên Đường Du đành phải chuyển trường về Thành phố C. Vì trường trung học nghệ thuật tốt nhất Thành phố C nằm trong khu này, nên mẹ Phương Lai của cô đã mua một ngôi biệt thự ở gần đây, tuy rằng hơi cũ nhưng được cái gần trường, đi lại khá thuận tiện. “Con chờ một lúc, mẹ sẽ gọi người sang đây quét dọn, sẵn tiện đổi luôn giấy dán tường trong phòng con. Hữu Hữu, con còn muốn mua thêm gì nữa không?” Giọng Phương Lai từ phía sau truyền đến, Đường Du quay đầu lại hỏi bà “Ba con đâu rồi ạ?” Phương Lai định trả lời thì di động trên tay bà vang lên. Bà lập tức quay lưng lại, đi đến cửa sổ rồi nhận cuộc gọi. Bóng dáng mẹ cao ngạo thẳng tắp, lộ ra sự tự tin đặc biệt chỉ có ở “nữ cường nhân”*, giỏi giang và mạnh mẽ. *Nữ cường nhân cụm từ dùng để miêu tả những người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, kiên cường và quyết liệt, không dựa dẫm vào bất cứ ai. Vài giây sau, Phương Lai đã trò chuyện điện thoại xong. Bà đi tới, bỏ lại di động vào trong túi xách hàng hiệu, rồi nói với Đường Du “Ba con vừa nói chuyện với mẹ xong, bây giờ đang ở sân bay chờ mẹ, lần này ba mẹ đi khảo sát ở Nam Phi, con ở nhà nhớ nghe lời dì Dung, luyện đàn cho thật giỏi, nghe rõ chưa?” Nhà họ Đường khởi nghiệp là kinh doanh bất động sản, nhưng có lẽ vẫn chưa bằng lòng với tình trạng hiện tại, từ năm trước Phương Lai đã muốn tiến quân vào lĩnh vực đá quý. Lần này khó khăn lắm mới nhờ được người quen bắc cầu, cùng trò chuyện hợp tác với một chủ mỏ nào đó tại Nam Phi, đương nhiên bà sẽ không bỏ qua cơ hội. Ba mẹ kinh doanh bên ngoài đã nhiều năm, nên Đường Du cũng sớm quen với những lần xa cách này. Cô bình tĩnh gật đầu, chỉ vào mẫu giấy dán tường trên bàn do nhân viên gửi tới “Con muốn giấy dán tường màu xanh da trời.” “Xanh da trời à?” Phương Lai cau mày, cầm lấy tập mẫu giấy dán tường lật xem vài tờ, sau đó chỉ vào một mẫu có họa tiết hoa cúc trắng nhỏ “Màu xanh da trời không đẹp lắm, cái này có được không?” Đường Du mấp máy môi, gương mặt ghét bỏ nhìn đi chỗ khác “Sao cũng được ạ.” - Sau khi Phương Lai rời khỏi, Đường Du trở về phòng ngủ ở lầu hai. Cô đặt hộp đàn cello của mình vào góc tường, cây đàn cello có giá trị không nhỏ trong hộp được Phương Lai nhờ người ở nước ngoài đặc biệt làm thủ công cho riêng cô, trên đàn có khắc tên của Đường Du. Nghĩ đến đây, bả vai Đường Du yếu ớt sụp xuống. Nghiêm túc mà nói, thật ra thì mẹ rất yêu cô, chỉ là phần tình cảm này quá mãnh liệt, quá dồn dập, đôi khi khiến cô không thở nổi. Từ việc lớn như kết bạn ở trong trường đến việc nhỏ như dùng giấy dán tường màu gì, hay những việc không lớn không nhỏ, Phương Lai đều muốn xen vào mọi thứ, hơn nữa còn không cho phép cô từ chối hay kháng cự. Đường Du buồn bực đẩy cửa kính phòng ngủ, đi ra ngoài ban công. Lớp sơn phủ tường trên ban công đã bắt đầu bong ra, bên cạnh đặt vài chậu hoa mới mua. Cô nhoài người ra lan can ban công, có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh vật xung quanh nhà mới. Lối vào biệt thự là một con đường không quá rộng, hai bên đường trồng những cây ngô đồng Pháp cao vút, có vẻ là phong cách của một khu nhà cao cấp tiêu chuẩn, thế nhưng ở con ngõ nhỏ phía bên kia - Dưới cây ngô đồng, lại là những ngôi nhà ngói cũ kỹ nằm san sát nhau. So với biệt thự yên tĩnh phía bên này, thế giới bên kia dường như bình dị và gần gũi hơn, có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng nô đùa, tiếng chuông xe, tiếng vù vù của con quay mà bọn trẻ đang chơi. Đường Du nảy sinh một chút tò mò. Phương Lai quản cô rất nghiêm, luôn nói hiện tại học hành quan trọng, tương lai muốn ra nước ngoài du học, muốn trở thành người chơi đàn cello trẻ tuổi nhất, thì cho dù kết bạn cũng phải là loại con cháu nhà giàu xinh đẹp danh giá. Cho nên bạn bè duy nhất của Đường Du đều là những tiểu thư con nhà gia giáo. Các cô mỗi ngày đều học ngoại ngữ của nhiều quốc gia khác nhau, học lễ nghi của những cô gái nhà quyền quý, học cách thưởng thức rượu vang đỏ cổ điển, học tất cả những chuyện không phù hợp với lứa tuổi của Du thường xuyên cảm thấy rằng, cuộc sống tuổi mười tám của cô hơi thiếu chút sinh động và tùy ý. Âm thanh phía xa xa ồn ào náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Ngõ nhỏ nằm khuất hoàn toàn khác biệt với khu biệt thự này đã mạnh mẽ thu hút Đường Du, cô không kìm lòng được nhón chân lên, muốn nhìn cho rõ hơn. Lúc này dì Dung giúp việc đi lên gõ cửa. “Cô chủ ơi, tôi đi ra ngoài một chút nhé.” Đường Du xoay người “Đi đâu vậy ạ?” “Tôi đang chuẩn bị bữa trưa mới phát hiện ra nhà bếp không có nước tương. Tôi ra siêu thị phía trước nhà mua, sẽ về nhanh thôi.” “Dạ.” Đường Du suy nghĩ một lát, rồi chỉ vào dãy nhà ngói nhỏ đối diện hỏi “Đằng kia là gì vậy ạ?” Dì Dung liếc nhìn qua, giọng điệu kỳ lạ “Mảnh đất phía trước đã được lên kế hoạch xây dựng biệt thự, tổng cộng có ba giai đoạn. Kết quả là, nhà phát triển không biết xảy ra chuyện gì, xây được phân nửa thì ôm tiền bỏ trốn. Cho nên bây giờ mới rơi vào tình trạng này, đường phố bên này giàu sang quyền quý, con đường bên kia tam giáo cửu lưu*, loại người nào cũng có. *Tam giáo cửu lưu đủ hạng người các trường phái trong tôn giáo, học thuật, hay các loại nghề nghiệp trong xã hội Nói xong, dì Dung lắc đầu “Tựa như hai thế giới vậy.” Bà ấy lấy chiếc túi thêu hoa nhỏ của mình rồi căn dặn Đường Du “Bây giờ tôi phải đi mua ngay, nếu cô buồn chán có thể xuống dưới lầu xem tivi nhé.” Đường Du nghĩ ngợi một chút, rồi đi tới ngăn bà ấy lại “Nếu không để cháu đi cho.” Dì Dung sửng sốt “Như vậy sao được… Đây là việc tôi phải làm mà.” “Dù sao cháu cũng không bận gì.” Đường Du không nói lời nào nữa mà đi ra ngoài “Dì yên tâm, cháu sẽ về sớm ạ.” Thật ra trong phòng bếp đang có khá nhiều việc, chính xác là dì Dung không rảnh để phân thân, bà ấy không thể làm gì khác hơn là đành thỏa hiệp “Thế thì phiền cô chủ vậy, cũng không xa lắm đâu, siêu thị ở đầu phố cách đây chừng 200m thôi.” “Vâng ạ.” Dì Dung tiễn người ra đến cửa, tựa như nhớ ra điều gì, đột nhiên lớn tiếng gọi “Đúng rồi cô chủ, ngàn vạn lần cô đừng đi sang con phố đối diện nhé, bà chủ trước khi đi đã đặc biệt dặn dò, bên kia rất lộn xộn, nhiều kẻ xấu.” “…” Đường Du yên lặng nhìn người giúp việc đã theo cô tới bên đường mà lòng vẫn còn lo lắng “Dì Dung, dì vẫn còn đang hầm canh trong nồi đúng không?” Dì Dung bị nhắc nhở thì vỗ đùi chạy vào nhà “Thôi chết rồi!” Bên tai cuối cùng cũng yên lặng, Đường Du cũng nhắm mắt thở phào, như muốn mang ấm ức trong lòng trút hết ra ngoài. Tại sao cả thế giới đều muốn kiểm soát cô, dù mẹ Phương Lai đi rồi, thì vẫn còn một người giúp việc nói nhiều như vậy. Nhưng may mắn là, cuối cùng cô cũng chiếm được nửa tiếng tự do. Đường Du băng qua đường lớn, dọc theo bên đường, vừa đi vừa tò mò quan sát phía bên kia. Cô muốn biết, thế giới bên kia so với thế giới của mình khác nhau như thế nào. Xuyên qua những tán cây ngô đồng cao lớn là con đường đối diện ngoằn ngoèo quanh co, với những ngõ nhỏ đan xen, là “vùng đất cấm” mà người lớn đã nói. Đầu ngõ có một tấm biển nhỏ bằng đá, mặt trên có khắc chữ “Ngõ Cây Hoè”. Trong ngõ có một bãi đất trống, rất nhiều người vây quanh, già trẻ lớn bé đều có cả. Không biết họ đang chơi trò gì mà nhìn qua trông như một khu chợ trời náo nhiệt. Đường Du đứng ở đầu ngõ quan sát thêm vài phút, nhưng cuối cùng vẫn không kìm nén được sự tò mò, cô hạ quyết tâm, đi sâu vào trong “vùng đất cấm”. Trong ngõ nhỏ đều là những ngôi nhà cổ, bức tường gạch cũ kỹ, những căn nhà nằm san sát nhau như đã chứng kiến biết bao biến động lịch sử của thành phố này. Dưới cây hòe già vững chãi, có các cụ già quây quần bên nhau đánh cờ trò chuyện, những đứa trẻ chơi đuổi bắt nô đùa, xung quanh còn có rất nhiều quầy ăn vặt di động được bày bán. Đường Du mua một cây kẹo mạch nha 1, cho vào miệng nếm thử, ngọt ơi là ngọt. Nếu như Phương Lai ở đây, tuyệt đối sẽ không cho phép cô mua mấy thứ hàng quán lề đường này. Đường Du có chút hưng phấn, giống như vô tình lạc vào một thế giới mới ẩn sâu trong thành phố, lưu luyến không muốn rời. Cô vừa mút kẹo vừa xem hai cụ già chơi cờ, sau đó chơi con quay cùng với mấy đứa trẻ. Mặc dù nơi đây không hối hả nhộn nhịp, không có đèn đuốc sáng trưng, nhưng lại mang đậm nét văn hóa dân gian cùng tình người ấm áp. “Vùng đất cấm” chỗ nào? Kẻ xấu ở đâu ra? Đường Du cho rằng nơi này đơn giản là một xứ sở thần tiên, mọi người trông rất tốt bụng và thân thiện, không chút từ chối người ngoài như cô xông vào bên trong. Chơi được một lúc, Đường Du vẫn nhớ mục đích mình đi đến đây, cô nhìn thấy một cửa hàng nhỏ trong ngõ nên đi tới. Bên ngoài cửa hàng không lớn, nhưng bên trong chứa rất nhiều hàng hóa, Đường Du nhìn thấy nước tương ở trên kệ gần nhất. Nhưng trong cửa hàng lại không có người. Cô ngó nghiêng xung quanh, phát hiện ra có một người đàn ông đang tựa vào tủ lạnh đặt ở lối vào cửa hàng, quay lưng về phía cô. Giữa hai ngón tay của người đàn ông có kẹp điếu thuốc, và ánh mắt anh dường như đang dừng lại ở chỗ đám trẻ con chơi đùa. Vóc dáng anh rất cao, tư thế tựa vào tủ lạnh có chút lười biếng. Đường Du đoán rằng đây chính là chủ tiệm, nên cô ho khan một tiếng “Cho tôi hỏi với ạ.” Người đàn ông không đáp lời. Cô không thể không lớn giọng hơn “Chào anh?” Bóng dáng bên cạnh tủ lạnh cuối cùng cũng chuyển động. Người đàn ông quay đầu, không chắc chắn nhìn cô “Gọi tôi à?” Đường Du không chút phòng bị mà chạm phải ánh mắt anh, ngẩn người ra nửa giây. Trái tim cô đập thình thịch, như thể bị thứ gì đó va phải, tự dưng đánh rơi một nhịp. Ánh mặt trời tỏa sáng, người đàn ông mắt đen như mực, vẻ mặt vô cùng thản nhiên, cứ như vậy tựa người vào tủ lạnh, quay nửa người lại, lười biếng nhướng mày nhìn sang. Tay áo khoác của anh xắn lên một nửa lộ ra cổ tay rất đẹp, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, khóa kéo áo khoác không kéo, cứ như thế tùy tiện mở ra làm nổi bật chiếc áo phông xám bên trong. Thoạt nhìn, gương mặt của người đàn ông đang đứng dưới ánh mặt trời này chắc chắn sẽ hớp hồn không ít người, thậm chí có thể đánh bại tất cả những cậu ấm nhà giàu mà Đường Du đã từng gặp ở Hải Thành. Nhưng Đường Du lại không có dũng khí nhìn anh thêm lần thứ hai. Ánh nắng buổi trưa tinh khôi chiếu vào gương mặt người đàn ông, rõ ràng là dịu dàng, nhưng lúc nãy hai người chạm mắt nhau, trong ánh mắt anh lại toát lên vẻ tà mị và xa cách. Giống như một con ngựa hoang khó thuần, toàn thân đều là mùi thuốc súng. Đường Du nuốt một ngụm nước miếng, cúi đầu, theo bản năng lùi về phía sau. Nhưng cô đã gọi rồi, nếu không nói gì lại giống như đang trêu đùa người ta vậy. Cô chỉ có thể cẩn thận từng ly từng tí chỉ vào kệ hàng “Xin hỏi, nước tương bao nhiêu tiền một chai ạ?” Chu Khâm Nghiêu ngước nhìn cô gái xa lạ từ đâu lại xuất hiện trước mặt mình. Làn da trắng sáng, mái tóc ngắn ngang vai, quần yếm denim, chân đi đôi giày trắng. Lại còn có một đôi mắt trong veo, chỉ thiếu khắc thêm dòng chữ “tôi là cô bé ngoan” ở trên trán. Chu Khâm Nghiêu không phải người thích lo chuyện bao đồng, hôm nay cũng không định ngoại lệ. Nhưng anh im lặng một cùng anh vẫn đi tới, đưa tay qua quầy hàng lấy một chai nước tương. “Mười tệ.” “Vâng.” Đường Du cúi đầu sờ tiền, lấy ra tờ một trăm từ trong ví đưa cho anh. Chu Khâm Nghiêu lại tiếp tục hướng mắt về phía đám trẻ con đang chơi đùa ở đằng xa. Thanh âm không nặng không nhẹ cũng theo đó rơi xuống “Không có tiền thối, cô quét mã QR đi.” Di động Đường Du đã hết pin, đang sạc pin ở nhà, lúc ra ngoài cô không có mang theo. Cô dừng lại một lúc, nghĩ rằng dù gì trong nhà cũng phải dùng nước tương, thế nên nhất thời hồ đồ “Lấy cho tôi mười chai.” “…” Chu Khâm Nghiêu quay đầu lại lần nữa. Anh cẩn thận nhìn vào đôi mắt bé ngoan, sau khi xác định là cô đang nghiêm túc thì nhếch môi cười như không cười “Được.” Sau đó, anh nhanh chóng đặt chín chai nước tương còn lại trước mặt Đường Du. “…” Đường Du có chút sững sờ, ra sức chớp chớp mắt, không thể tin nổi mà nhìn vào kệ để hàng, rồi lại nhìn người đàn ông. Làm thế nào anh có thể cầm chín chai nước tương cùng một lúc bằng hai tay, sau đó mang chúng đến đây? Anh là bạch tuộc sao? Lúc này di động của người đàn ông vang lên, anh quay người đi nhận cuộc gọi. Đường Du cũng bắt đầu suy nghĩ xem làm sao mang mười chai nước tương về nhà. Cô ngây thơ nghĩ rằng mình cũng làm được, vì thế bắt chước người đàn ông kia, đưa tay ra, kẹp một chai nước tương vào giữa mỗi ngón tay, sau đó cầm tất cả lên. Nửa giây sau… Quả nhiên nước tương của Đường Du có ý nghĩ của riêng chúng. Đầu tiên là một, hai, rồi ba chai, lần lượt trượt qua kẽ tay cô, tán loạn rơi xuống quầy. Tay chân Đường Du luống cuống, ôm tất cả chai lọ xiêu vẹo vào trong ngực. Rồi thở một hơi thật dài… Nguy hiểm thật, suýt chút nữa rơi vỡ hết rồi. Đường Du bắt đầu suy nghĩ tìm cách khác, lúc cô đang nghĩ xem có nên gửi vài chai lại ở cửa hàng nhỏ này hay không, thì chợt phát hiện có thứ gì đó đang chạm vào mông mình. Cách một lớp quần jeans, loại cảm giác này có chút vi diệu, cũng có chút nhẹ như không. Trong lòng cô căng thẳng, chợt nghĩ đến điều gì, lập tức cảnh giác quay đầu lại. Xung quanh không có ai, xa xa là đám trẻ con đang chơi đùa, các cụ già đang đánh cờ, bà cụ bán kẹo mạch nha vẫn đang đứng ở chỗ cũ. Người ở gần cô nhất, có khả năng đụng vào cô nhất… Đường Du kín đáo nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh đã hút thuốc xong, vẫn còn đang nghe điện thoại. Nhưng vào lúc này, bóng lưng người đàn ông trong mắt Đường Du lại nhiều hơn một tia che giấu và cố ý. Cô cắn cắn môi, quay người lại, ngón tay vô thức cạy mở bao bì trên chai nước tương. - Dù anh nhìn qua trông có hơi giống người xấu, nhưng ở đây có nhiều người như thế, sẽ không đến mức trắng trợn táo bạo vậy đâu nhỉ? - Anh lớn lên đẹp trai như vậy, “soái ca” thì thiếu gì bóng hồng vây quanh, nên chắc không đến mức… đói khát đâu. Thế nhưng, ngay lúc Đường Du đang nghi ngờ tự hỏi, bỗng nhiên đối phương lại âm thầm chạm vào mông cô một lần nữa. Loại cảm giác này cực kỳ giống xúc tu bạch tuộc, vừa nhanh vừa nhạy bén, nhanh chóng vươn ra, rồi lại nhanh chóng thu hồi. Thần không biết quỷ không hay, vừa nhìn chính là một tay già đời. Đường Du lập tức quay đầu lại, quả nhiên, cảnh tượng trước mắt giống y như lúc nãy, yên ả đến độ một gợn gió cũng không có. Đúng rồi, nhất định là người đàn ông xấu xa này đang giả vờ gọi điện thoại! Không thể trông mặt mà bắt hình dong, dù cầm thú có khoác lên mình vỏ bọc của “soái ca”, thì bản chất vẫn chỉ là cầm thú. Đường Du mím môi thật chặt, mặt đỏ lên. Cô rất muốn mắng người đàn ông này vài câu, nhưng cô chưa từng mắng ai, cũng sẽ không mắng người. Thế nên, dù cho cô có thẹn quá hóa giận lại không thể nào tức giận nổi, kìm nén vài giây, rồi cũng chỉ như một chú sư tử con, giương móng vuốt nhỏ bé, dùng hết tất cả sức lực. Cô đưa tay ra, hung hăng đẩy người đàn ông. Chu Khâm Nghiêu đang nói chuyện điện thoại, bất thình lình lại bị đẩy. Anh cau mày xoay người, nhìn thấy Đường Du đang trợn tròn mắt hạnh nhìn mình, tay cầm chai nước tương, dường như đang ám chỉ điều gì. Chu Khâm Nghiêu ? Mất vài giây sau khi hiểu được hành động phản kháng này, anh mới phản ứng lại. Người ta một lần mua tận mười chai nước tương, ước chừng mười chai nhiều như vậy, kệ hàng cũng dọn sạch đến trống huơ trống hoác! Nếu như bớt mỗi chai hai tệ, vậy thì sẽ hài lòng hơn nhỉ? Loại chuyện mặc cả này, chắc là mấy cô gái da mặt mỏng rất ngại mở lời. Chu Khâm Nghiêu đại khái hiểu được, nhưng chủ tiệm không ở đây, anh cũng không biết giá bán sỉ như thế nào. Anh dứt khoát đưa tay lên, lấy một cây kẹo mút trên quầy ném cho cô. “?” Đường Du kinh ngạc. Cô đã gặp qua lưu manh, nhưng chưa từng thấy lưu manh nào thản nhiên như vậy, sờ mông xong vẫn không quên cho người ta một cây kẹo. Đường Du không nhận, trong lòng vừa tức vừa thẹn, cô căng thẳng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, cố gắng nhẫn nhịn vài giây, rồi đột nhiên duỗi chân đang mang đôi giày trắng, hung hăng giẫm vào chân trái của anh, dùng hết sức bình sinh đạp ba cái. Sau khi giẫm xong, cô qua quýt ôm mấy chai nước tương trên quầy, rồi chạy về phía đầu ngõ mà không hề ngoảnh lại. “…” Chu Khâm Nghiêu không kịp trở tay khiến trên chân có thêm vài vết giày nhỏ, anh nhíu mày nhìn bóng dáng Đường Du đang bỏ chạy, thật lâu sau… Có chuyện gì sao, cô chủ nhỏ?? -Tác giả có lời muốn nói Các bạn nhìn những dấu giày này, trông chúng có giống tình yêu không? Xin chào mọi người, Tiền Tiền lại tiếp tục múa bút, đây đại khái là câu chuyện về một chú chim nhỏ muốn bay ra ngoài để ngắm nhìn thế giới rộng lớn, nhưng không cẩn thận lại rơi vào hang ổ của một con sói đuôi dài! Chú thích1 Kẹo mạch nha ở mình gọi là kẹo kéo đó ạ.

kim cuong keo ngot